493208949323346
top of page

The Murder of James Earl Green

  • Writer: Cindy Marabito
    Cindy Marabito
  • Jun 2, 2020
  • 2 min read

from Jackson Chapter 10-7

James Earl Green had been walking home from his after-school job sacking groceries at the Rag-a-Bag when he had heard loud noises like there was a party going on. James had the face of a charmer. Smiling always came easy to him, even though he didn’t have a lot of spare time for the kinds of things in life that made you smile. After school, he worked at the grocery store six days a week till 10 at night. He gave his 12 dollar a week salary to his mother to help care for his younger brothers and sisters since his dad had left.


His youthful curiosity must have caused him to alter his route that mid-May night so he could see what all the fuss was about. It seemed to be coming from the college, Jackson State. He was going to be one of them soon, one of the college kids. That idea made him swell up with pride. James had big plans. He had been working hard at Jim Hill High School to make his vision become a reality. He was going to apply to UCLA way out in Los Angeles, California. People would smile at him and kind of roll their eyes when he’d tell them, but he was going to school there. Just like when he ran the mile and won, he was going the distance. They would see. They would all see.


It was right before midnight. He looked at the other people in the crowd and asked somebody what was going on. The guy just shrugged. A line of blue-helmeted armed officers faced the crowd at a standoff. Some of the girls up in the dormitory were looking down from the high windows. A coke bottle fell off and hit the ground with a pop. The police opened fire as the crowd parted and tried to run away.


Everybody started to scatter right and left in front of the dining hall. James began to run, too. He could run fast. He was a star miler at Jim Hill. Everybody always said he was the best runner on the track team. ‘Most often, he won,’ they all said. For some reason, his feet wouldn’t move. All the other people were taking off, yet, he just stood there, frozen in his spot. He felt cold and that’s when he looked down and saw the blood. It was spreading all over the pavement. It was his blood. That was his final thought when he looked up at the sky for the last time. James Green, unarmed and only seventeen years old, had been shot to death with a shotgun.


The newspaper published one photograph of James Green. When I saw it, I felt like the wind got knocked out of me. It was the same boy I’d seen turned away that day with Grace at the Downtown Sweets restaurant in Jackson. Remembering that hurt almost worse than the other news. It was that kind of hate that caused it in the first place. All they wanted, that young couple, was to be treated like other people. And, the three of us had sat and watched it in silence.


 
 
 

10 Comments


ngoongniepgangvoat.1.24.5
3 days ago

GO88 mình thấy mọi người bàn tán nên ghé vào xem thử cho biết, kiểu tò mò thôi chứ không ngồi tìm hiểu sâu. Vừa mở lên cái là thấy giao diện khá dễ thở, không bị nhồi chữ hay rối mắt. Mình để ý họ chia nội dung thành mấy khối nhìn rõ ràng, nên lướt xuống vẫn biết mình đang ở phần nào, không bị lạc. Cái mình thích nhất là thanh menu đặt khá dễ thấy, bấm qua lại giữa các mục nhanh gọn, không phải chui vào nhiều lớp. Nói chung chỉ cần vài phút là quen tay, nhìn là hiểu cách họ sắp xếp thông tin. Kéo trang xuống thấy các khối nội dung tách…

Like

nolafo.wle156+abc123
3 days ago

hitclubf.com hôm bữa mình thấy bạn share nên bấm vào coi thử cho biết thôi. Mình không có ngồi tìm hiểu sâu hay làm gì nhiều, kiểu lướt vài phút xem giao diện họ thiết kế ra sao. Ấn tượng đầu là trang nhìn sáng sủa, khoảng trắng vừa đủ nên không bị ngợp, kéo xuống cũng dễ theo dõi. Mấy phần thông tin được chia thành từng khối rõ ràng nên mắt mình bắt nhịp nhanh, đọc lướt vẫn hiểu đang ở đoạn nào. Cái mình thích nhất là thanh menu để khá dễ thấy, bấm qua lại mấy mục không bị vòng vo hay phải mò. Nói chung cảm giác dùng nhanh gọn, không bị rối, nhất là…

Like

elsiebre.we.r1.6.921
Aug 01

https://go8.gr.com/ hôm bữa thấy bạn bè nhắc nhiều quá nên mình ghé thử cho biết, chủ yếu coi trang họ làm bố cục ra sao chứ không đăng ký hay chơi gì. Vào cái là thấy họ chia nội dung theo từng khối khá gọn, tiêu đề nổi rõ nên lướt nhanh vẫn không bị rối. Mình để ý có chỗ họ nhắc con số bảo mật 99,99% nên kiểu đọc qua cũng hiểu họ muốn nhấn mạnh gì. Cuộn xuống thì các đoạn thông tin được đóng khung nhìn sạch sẽ, khoảng trắng vừa đủ nên mắt đỡ mệt. Menu cũng đặt dễ thấy, bấm qua lại không bị lạc. Nói chung trải nghiệm xem thông tin khá nhẹ…

Like

lydiaharve.y50.4.4.4
Jul 28

soicauxsmb.com hôm trước mình lướt thấy người ta nói nên bấm vào nghía thử cho biết. Mình không đọc kỹ nội dung lắm, chủ yếu xem cách họ làm trang thôi. Cảm giác đầu tiên là giao diện nhìn sáng và thoáng, không bị nhồi chữ nên kéo xuống khá dễ chịu. Mình để ý họ chia thông tin theo từng khối rõ ràng, kiểu nhìn cái là biết phần nào đang nói về gì, đỡ phải căng mắt tìm. Thanh menu cũng để ngay chỗ dễ thấy nên chuyển qua lại nhanh, không bị lạc. Nói chung mình thấy ổn ở chỗ bố cục dạng khối cột gọn gàng nên lướt rất nhanh và không rối mắt.

Like

nolafo.wle156+abc123
Jul 24

de88.work mình ghé thử cho biết vì thấy bạn bè nhắc nhẹ, kiểu vào xem giao diện ra sao thôi. Mở lên cái là nhận ra vibe WordPress đơn giản, trắng thoáng, nhìn không bị ngợp. Mình không đọc kỹ lắm nhưng thấy có đúng một bài kiểu “Welcome to WordPress…” quen thuộc, giống trang mới dựng xong còn để nội dung mặc định. Cách sắp xếp cũng dễ hiểu, kéo xuống là thấy các khối thông tin cơ bản chứ không nhồi nhét. Nói chung lướt nhanh vẫn nắm được trang đang có gì, không phải đoán. Mình thích nhất là phần Recent Posts với Recent Comments đặt rõ ràng nên nhìn phát là biết chỗ nào có bài…

Like

© 2020 by Cindy Marabito. Proudly created with Wix.com

bottom of page